Thế giới dường như ngừng quay khi hoàng hôn chào đón chân trời với màu cam rực rỡ. Ở góc quán cà phê nhỏ đó, mùi cà phê đen lan tỏa, hòa quyện với hương đất ẩm ướt còn đọng lại sau cơn mưa chiều. Anh ngồi im lặng, nhìn qua cửa sổ mờ sương, cố gắng nhớ lại những ký ức bắt đầu phai nhạt theo thời gian. Tiếng bước chân vội vã của người ngoài đường nghe rõ, đuổi theo ngôi nhà hoặc chỉ đơn giản là tìm nơi trú ẩn khỏi cái lạnh thấm vào xương. Tuy nhiên, đối với anh, thời gian chỉ là chuỗi những giây không có điểm dừng. Trong sự im lặng kéo dài, cuối cùng anh nhận ra rằng buông bỏ không phải là quên
Xem bản gốc